Thứ Ba, 22 tháng 4, 2008

Cha Ơi Con Đã Về

TRẠI HÈ 2006 VỀ NGUỒN

ĐỀ TÀI: CHA ƠI CON ĐÃ VỀ

KINH THÁNH: LUCA 15:11-24

MỤC ĐÍCH BÀI GIẢNG: TRUYỀN GIẢNG

CÂU GỐC: Cha ơi, con đã đặng tội với Trời và với Cha.

(Cho chơi một trò chơi nhỏ để làm không khí vui tươi. Cắt Dưa Hấu)

Giới thiệu:

Cảm tạ Chúa cho chúng ta một cơ hội nữa để học biết về Ngài. Các bạn có mệt không? Đề nghị tất cả chúng ta đứng lên và bắt tay với mọi người xung quanh và tặng tất cả mọi người một nụ cười thật tươi. Tôi xin đọc lại câu chuyện trong Kinh thánh một lần nữa. (Cầu nguyện)

Theo các nhà nghiên cứu về tâm lý học. Ở lứa tuổi thiếu niên, tức là 13-17 tuổi, là lứa tuổi khó hiểu nhất. Các em ở lứa tuổi này thường hay có rất nhiều suy nghĩ. Suy nghĩ về cuộc đời, suy nghĩ về gia đình, suy nghĩ về tương lai. Theo các nhà nghiên cứu, tỉ lệ bỏ nhà ra đi hay còn gọi là đi bụi đời chiếm tỷ lệ rất cao ở lứa tuổi thiếu niên này. Lý do mà các em bỏ nhà đi vì cớ muốn tự chứng tỏ cho mọi người thấy rằng mình có thể làm ra tiền. Ra đi vì muốn tự mình sẽ lập nghiệp và không cần đến gia đình. Bỏ nhà đi, vì một lý do quan trọng đó là vì muốn được tự do. “Tôi đã lớn, cần phải có sự tự do, Ba mẹ không nên can thiệp vào cuộc đời riêng tư của tôi.” Nhiều ý nghĩ như vậy đã xuất hiện trong lứa tuổi này. Nhiều em thiếu niên đã bỏ nhà ra đi, và không bao giờ trở lại cho đến khi các em thành những người lớn. Có nhiều em trở về nhà sau nhiều năm lưu lạc rày đây mai đó. Thường thì các em cảm thấy hối hận khi đã bỏ nhà ra đi.

Buổi tối hôm nay Chúa Giêxu kể lại một câu chuyện về đứa bỏ nhà đi bụi đời.

1. Bỏ nhà ra đi

Trong một gia đình nọ, người cha có hai đứa con trai. Người cha có lẽ khoảng 55-60 tuổi. Đứa con đầu khoảng 24 và đứa con út khoảng 17 tuổi. Người anh cả thì lo việc đồng án, trong khi đó người em thì rãnh rỗi, thường hay chơi bời với bạn bè vì còn trẻ tuổi. Một hôm câu con út về nhà bảo cha, cha ơi chia gia tài cho con. Việc người con xin chia tài sản, theo phong tục người Do thái thì lời nghề nghị này có nghĩa là, “con ước gì Cha đã chết để con có thể nhận lãnh gia tài.” Lời đề nghị chia gia tài không thể chấp nhận được trong xã hội thời bấy giờ và thậm chí ngày nay. Việc con xin chia gia tài không khác gì nó là một đứa con bất hiếu, vô lễ, và thường người cha phải đánh đòn hoặc phạt rất nặng. Thánh Kinh chép, người Cha liền chia gia tài cho con. Không ai ủng hộ người Cha khi nghe rằng ông đã chia gia tài cho con mình. Có thể vì nhiều lý do khác nhau mà người Cha đành phải chia gia tài cho hai con. Theo tục lệ thì người con cả sẽ hưởng hai phần và người con út một phần trong tổng giá trị tài sản của người cha. Việc chia tài sản ở đây không chỉ là tiền bạc, mà con là ruộng đất và mọi thứ. Theo luật thì nếu người Cha chưa qua đời thì các con không ai được bán hoặc làm gì trên tài sản đó. Nhưng Thánh Kinh chép, cách ít ngày, người em tóm thâu hết, có nghĩa là bằng cách nào đó, người em đã bán hết và thâu góp tài sản quy thành tiền hoặc vàng. Rồi đi nước ngoài làm ăn. Dường như cậu ta không quan tâm đến việc rồi gia đình mình sẽ ra sao? Ai chăm sóc cha già? Ai chăm sóc gia đình? Điều cậu quan tâm đó là tiền, và tương lai phía trước.

Chúa Giêxu muốn so sách câu trai hoang đàng này với ai?

Ngài muốn so sách cậu trai hoàng đàng kia với tôi và với bạn tối hôm nay. Ngài muốn so sánh cậu trai với tất cả loài người. Vì sao? Vì loài người trước kia, lúc được dựng nên, từng được ở trong nhà của Cha mình là Thượng Đế. Từng được hưởng những điều quý báu. Nhưng loài người phạm tội cùng Cha mình Đức Chúa Trời. Loài người đã tự làm theo ý riêng của mình chống nghịch lại với Cha mình là Thượng đế. Như cậu trai hoang đàng kia, nó biết không Cha của nó đã bấm bụng, và lòng phải đau nhói vì phải chia tài sản cho nó. Không phải vì tiếc tài sản, mà tiếc rằng nó đã không nhận biết tình yêu của Cha đối với nó như thế nào. Cũng vậy loài người không nhận biết tình yêu của Thượng Đế. Nên đã phạm tội nghịch cùng Ngài. Tội lỗi đó đã khiến con người phải xa cách Thượng đế, xa rời người Cha yêu thương nhân từ của chính mình. Con người không những xa cách mà mỗi ngày, lại càng phạm hết tội này đến tội khác. Thánh kinh chép rằng, “Lòng dạ loài người là xấu luôn”. (Sáng. 6:5)

2. Cuộc đời Lưu vong

Cậu con Út, sau khi thâu góm hết tiền bạc, Thánh Kinh chép rằng, cậu đi nước ngoài làm ăn. Việc xin chia gia tài đối với xã hội, cậu đã là con bất hiếu, giờ đây cậu lại bỏ nhà ra đi. Nói cớ đi làm ăn, nhưng cậu còn nhỏ lắm. Cầm số tiền lớn trong tay, cậu chẳng biết làm gì hơn là ăn uống và tiêu xài phóng đảng. Thánh kinh chép rằng, cậu ăn chơi trác táng”. Ở Việt nam ngày nay, thanh niên nam nữ còn là học sinh trung học, thường hay tụ tập, ăn chơi, dùng thuốc lắc, thuốc phiện. Đua xe, giết người, cướp bóc, tình dục tập thể v.v. Cũng như vậy, Nhiều người kính nể cậu vì thằng này còn nhỏ mà có nhiều tiền. Đại ca này xài tiền như nước. Vì có tiền, cậu Út này có thể trở thành đại ca. Lập bè đảng, ăn chơi, tổ chức cướp bóc, tiệc tùng thâu đêm suốt sáng. Cậu phạm không biết bao nhiêu lỗi lầm. Những gì cậu ước mơ trước đây, bây giờ đã thành sự thật. Mơ ước được tư do, giờ đã được tự do thỏa thích. Cuộc đời không còn ai dạy dỗ khuyên lơn. Cậu đã đạt đến tột cùng của sự tự do thỏa thích theo ý riêng của chính mình.

Nhưng Thánh Kinh chép, “khi nó đã tiêu hết tiền” khi cuộc vui đã tàn, khi những điều vui sướng xác thịt kia đã hết. Cậu phải đối diện với chính mình. “Cả xứ bị nạn đói trầm trọng, nó bèn túng ngặt”. Tiền không còn nữa, tình không còn nữa, bạn bè cũng không còn. Nó phải đi làm thuê cho người bản xứ và họ sai ra đồng chăn heo. Tại sao phải đi làm thuê? Vì không còn tiền nữa, không còn đồ gì ăn. Trước đó mấy ngày thôi, cậu tiền bạc rủng rỉnh đầy túi, thậm chí ở khách sạn, máy lạnh nhưng giờ phải đói khát, phải ngủ bờ ngủ bụi. Nếu trước đây là chủ thì bây giờ trở thành đầy tớ. Heo là con vật ghê tởm đối với xã hội người do thái, đối với cậu đó điều sỉ nhục, nhưng vì miếng ăn cũng phải ra đồng chăn heo. Cậu bị đối xử tệ hơn một con heo. Thánh kinh chép, “nó muốn lấy vỏ đậu heo ăn, mà ăn cho no, nhưng cũng không ai cho.” Sự đau khổ của cậu đạt đến tột cùng.

Chúa Giêxu muốn dung ví dụ này để so sánh cậu Út này với tất cả loài người. Ngày trước lúc còn ở với Đức Chúa Trời, Ađam và Êva được hưởng biết bao nhiêu điều phước hạnh. Nhưng cũng vì chống nghịch lại Chúa, ăn trái cấm, hai người đã bị hình phạt. Tội lỗi đó di truyền đến hôm nay. Loài người xa cách Đức Chúa Trời phạm không biết bao nhiêu là điều gian ác. Từ con trẻ cho đến người lớn, ai ai cũng phạm tội. Trên báo CA TpHCM, ngày nào cũng có giết người, cướp của, hiếp dâm, ăn cắp, hối lộ, đánh nhau, gái mại dâm.v.v. Nói đến những người Việt Kiều. Ở mỹ, cộng đồng người Việt được cho là cộng đồng có băng du đảng khét tiếng. Người Việtnam mang danh là trum chôm chỉa. Giết người không gớm tay. Tại Hàn quốc, người Việt được mệnh danh là người có bàn tay vàng. Đụng đâu là lấy đó. Tại Malaysia, Người Việt đến sống tại một khu vực nào đó, là hết tiếng chó sủa, hết tiếng mèo kêu. Xe hon đa để ngoài đường là tự nhiên biến mất. Con người càng văn minh thì tội lỗi càng gia tăng. Và loài người mất cảm giác khó chịu khi làm điều ác thay vào đó là vui vẻ, thích thú.

Nhưng có ai biết rằng Hậu quả của tội lỗi đó là sự chết. Nếu xã hội ngày nay không thiếu thốn về vật chất, thì con người lại thiếu thốn, đói khát về tinh thần. Tiền bạc không thể nào đem đến sự bình an hạnh phúc. Hơn bất cứ thời kỳ nào khác, tỉ lệ tự tử càng ngày càng tăng. Nhiều cặp vợ chồng trẻ mới cưới phải ly dị. Việc nào phá thai càng ngày càng nhiều hơn. Cuộc đời tự do đã đưa con người đến đỉnh điểm của tội ác. Có một lối thoát nào cho loài người hay không? Thánh Kinh kể rằng “Cậu Út bèn tỉnh ngộ” Cậu tự nhủ rằng, “bao nhiêu người làm thuê của Cha ta đều có bánh ăn dư dật, mà nơi đây ta lại đang chết đói.” Cậu Út đã giật mình. Bây giờ Cậu mới hiểu ra được rằng, việc cậu ra đi là một quyết định sai lầm. Cuộc đời phải chịu nhiều đau khổ khi phải sống xa tình Cha. Và cậu đã quyết định trở về.

3. Quyết định Trở về

Điều gì khiến cậu tỉnh ngộ và trở về? Thứ nhất, đó là sự đau khổ đến gần chết. Cậu sắp chết vì đói. Điều cậu tỉnh ngộ đó là Đáng lẽ ra mình sẽ không đói rách như thế này, vì ở nhà Cha mình có nhiều đồ ăn lắm. Đáng lẽ ra mình sẽ không chăn heo, vì Cha mình là người giàu có. Nhiều điều khiến cậu phải tiếc nuối. Điều gì khiến cậu tỉnh ngộ và trở về? Thứ hai, đó chính là sự nhận biết mình đã phạm tội với Trời. Việc xin chia của, là hành động bất hiếu của một đứa con. Đó là một tội trọng, mà Thiên Chúa sẽ hình phạt. Biết đâu sự đói rách mà cậu phải gánh chịu là một hình phạt từ Thiên Chúa. Dường như vẫn còn một điều gì đó trong cậu luôn thúc giục cậu trở về. Trở về với Thiên Chúa, và trở về với gia đình. Nhưng trở về có dễ dàng không?

Có thể lắm một cuộc chiến sẽ xảy ra trong tâm trí cậu. Không biết rồi Cha mình sẽ đối xử như thế nào với mình? Không biết rồi, Cha có thừa nhận mình nữa hay không? Bà con hàng xóm láng giềng sẽ nghĩ gì về hành động bất hiếu của mình. Mình sẽ sống thế nào được khi mọi người xung quanh đều đã biết chuyện. Làm sao còn mặt mũi nào nhìn Cha, nhìn anh em, và mọi người đây. Có thể lắm, vì nhiều lý do khác nhau khiến cậu lần lữa không trở về.

Ngày hôm nay, có rất nhiều người đã tỉnh ngộ. Họ tỉnh ngộ vì họ đã lâm vào cảnh cùng khốn. Cuộc đời đối với họ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Họ cảm thấy hối tiếc vì quá nhiều quyết định sai lầm của mình. Nhiều người tỉnh ngộ vì họ cảm thấy bế tắc. Họ cảm thấy chán chường. Họ cảm thấy không còn hy vọng sống. Nhiều người tỉnh ngộ vì thấy mình đã phạm tội với Trời. Họ không thể sống được vì lương tâm luôn cáo trách. Nhưng điều con người khác với cậu Út trong câu chuyện này đó là, họ tỉnh ngộ nhưng không quyết định trở về. Họ đã được Chúa gọi nhiều lần, con ơi hãy trở về, con ơi hãy dừng lại. Nhưng dù biết như họ không quyết định trở về. Họ không thể trở về vì cớ họ sợ Chúa không tha thứ, họ không trở về vì lo rồi chuyện gì sẽ xảy ra? Gia đình mình sẽ nói gì? Nếu tôi tin Chúa thì gia đình tôi sẽ từ bỏ tôi chăng? V..v Họ không thể trở về vì đã quen lối sống cũ.

4. Thái độ của Người Cha

Thánh kinh chép rằng, “Rồi cậu Út đứng dậy trở về với cha mình.” Cậu đã quyết định đứng lên, bước ra khỏi chỗ bùn lầy dơ nhớp đó. Và quay trở về cùng Cha mình. Cậu tưởng rằng, khi mình trở về chắc Cha mình giận lắm. Chắc cha buồn lắm không muốn nhìn mặt mình nữa. Nhưng Kinh thánh chép, “Nhưng khi nó còn ở đằng xa, người Cha thấy nó thì động lòng thương xót, liền chạy ra ôm cổ nó mà hôn.” Nó có biết đâu, Cha đã lo lắng cho nó từ ngày nó ra đi. Nó có biết đâu, ông đã chờ đợi nó từ cái ngày nó bước chân ra khỏi nhà. Nó có biết ông đã tìm kiếm nó khắp nơi nhưng không gặp. Đã có lần ông tưởng nó đã chết rồi. Nhưng vẫn hy vọng rằng nó vẫn còn sống. Điều ông chỉ có thể làm đó là trông ngóng chờ đợi nó từng ngày. Cậu Út nói với Cha rằng, “Cha ơi, con đã phạm tội với Trời và với Cha, không đáng gọi là con của Cha nữa.”

Từ ngày con người phạm tội với Thiên Chúa. Ngài đã có kế hoạch tìm cứu loài người. Dù con người có phạm tội đến đâu chăng nữa. Thiên Chúa vẫn mong rằng một ngày nào đó loài người sẽ tỉnh ngộ. Để cứu con người Thiên Chúa là Cha phải trả một giá rất đắc. Đó là Ngài phải đến thế gian, trong hình hài của con người. Rồi sống một cuộc đời vất vả, dạy dỗ và khuyên lơn con người trở lại cùng Thiên Chúa. Nhưng có mấy ai chịu nghe Ngài. Có mấy ai chịu theo Ngài? Rồi cuối cùng, Ngài phải chịu chết trên thập tự giá. Cái chết đó thật ghê tởm làm sao, thật khủng khiếp dường bao. Nhưng vì tội lỗi loài người mà Ngài đành chịu chết. Sự đau đớn cùng cực Ngài phải chịu, máu phải đổ ra và cuối cùng Ngài chết. Chúa Giêxu đã chết vì tội lỗi của tất cả chúng ta. Thập tự giá là con đường duy nhất đề Ngài thể hiện tình yêu đối với loài người. Thánh Kinh chép rằng, “Tất cả tội lỗi của chúng ta đều chất trên người”. Rồi Ngài được Đức Chúa Trời làm cho sống lại. Và Ngài tuyên bố hễ ai tin Ta, hễ ai ăn năn và trở về. Ta sẽ tha thứ mọi tội lỗi. Từ đó trở về sau, trải qua bao nhiêu thời đại, đã có biết bao nhiêu người tỉnh ngộ và quyết định trở về nhà Cha, trở về với cội nguồn. Tiếng gọi của Chúa vẫn đang tiếp tục vang lên ngay hôm nay, bạn đã tỉnh ngộ và trở về với Chúa chưa?

Cậu Út trở về, người Cha liền chạy ra ôm cổ mà hôn. Người Cha nói với đầy tớ rằng, “Hãy mau mau đem áo dài đẹp nhất mặc cho cậu, đeo nhẫn vào tay, mang dép vào chân. Cũng hãy làm thịt con Bò tơ thật mập để làm thịt ăn mừng. Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà tìm lại được.” Cậu Út trở về chỉ muốn làm đầy tớ mà thôi, nhưng Cha cậu lại mặc áo đẹp nhất. Áo đẹp nhất thuộc về người Cha trong gia đình. Mặc chiếc áo chứng tỏ con vẫn còn thuộc về Cha. Cha là cha của con. Mang nhẫn vào tay. Mỗi gia đình đều có chiếc nhẫn quyền lực. Đeo nhẫn vào có nghĩa con là Người con trong gia đình. Vị trí của con là làm chủ chứ không phải làm đầy tớ. Mang giày vào chân. Có thể cậu Út đã lang thang ngoài đường không giày không dép. Là một nô lệ thì ít người mang dép mang giày. Mang giày vào chân, có nghĩa là con được quyền tự do đi trong nhà của Cha. Con được quyền làm chủ chứ không phải làm đầy tớ. Người cha tiếp nhập con là đứa con, chứ không phải là đầy tớ. Con bò mập. Thường một con bò có thể ăn cả làng. Và tục lệ thời xưa, người Do thái hay làm tiệc và ăn chung với nhau. Không chỉ là niềm vui của người Cha, mà đây là niềm vui của toàn gia đình và của cả hàng xóm.

Chúa đang chờ đợi các bạn trở về nhà của Ngài. Ngài vẫn đang dang tay chờ đón từng ngày từng giây phút. Bí quyết trở về ở đây đó là đứng dậy và bước ra khỏi chốn bùn lầy tội lỗi đó. Bạn trở về, Chúa sẽ mặc áo đẹp nhất cho bạn, Ngài sẽ mang nhẫn vào ngón tay, và sẽ mang giày vào chân. Bạn không còn là nô lệ nữa, nay bạn là Con của Thiên Chúa, bạn sẽ được tự do bước đi trong nhà của Ngài. Nếu trước đây, cuộc đời bạn vô nghĩa, thì nay trong Chúa bạn sẽ thấy có ý nghĩa. Nếu trước đây cuộc đời bạn chỉ là tăm tối và bế tắc, thì ngay hôm nay, cuộc đời đó sẽ tươi sáng vì có Chúa. Tiếng của Chúa vẫn tiếp tục vang ra, Ngài vẫn tiếp tục trông ngóng chờ đợi các bạn tỉnh ngộ, đứng lên khỏi chốn bùn lày, mà trở về cùng Cha.

Đêm hôm nay, tôi chia xẻ với các bạn anh chị em về câu chuyện cậu trai hoang đàng. Dường như câu chuyện này xa lạ với các anh chị, nhưng đối với tôi, đây là câu chuyện của chính cuộc đời tôi. Tôi được sinh ra trong gia đình Bố tôi làm mục sư. Cuộc đời tôi gắn liền với hai chữ nhà thờ. Nhưng có ai ngờ đâu, tôi là người không tin Chúa. Tôi không thích theo đạo Tin lành, vì cớ đạo mà bạn bè tôi hay chế giêu, trêu chọc tôi. Tôi lớn lên và làm ngược lại tất cả những gì mà Cha tôi giảng. Tôi cũng từng uống rượu, cũng từng hút thuốc, và từng tụ họp băng đảng. Và đã từng suy nghĩ bỏ nhà đi để được tự do và sống tự lập. Trong gia đình, Tôi và anh trai tôi luôn luôn có những xung đột. Một lần nọ, tôi đi xem phim với bạn gái về khuya, anh tôi hỏi tôi đi đâu? Tôi trả lời rằng anh không cần hỏi. Và thế là chúng tôi đánh nhau. Anh tôi đánh tôi bằng sợi dây nịt. Thân thể tôi bằm tím và chảy máu. Tôi cố gắng đánh lại nhưng không nổi vì anh mạnh hơn. Tôi tức qua cho nên đã bỏ nhà đi. Khi tôi ra đi thì chỉ có một cái quần dài, tay đeo đồng hồ, ở trần và đi chân không. Tôi chạy xuống biển ngâm mình để rửa những vết thương. Sau đó tôi đi ra chợ để bán cái đồng hồ. Tôi nhớ bán được 50 chục ngàn đồng. Tôi mua một cái áo, và một đôi giày sandal. Tôi quyết định bỏ nhà đi. Tôi lên tàu để vào Sàigòn. Khi tôi lên tàu, thì từ đàng xa, tôi thấy Cha tôi đang đi tìm tôi. Ông đi hết toa này đến toa khác để tìm nhưng không gặp và trong lúc đó thì tôi lại thấy ông và trốn đi. Tôi cảm thấy mình vào sàigòn thì không được vì không biết chỗ nào để trú thân. Và tôi có người bạn ở Tháp chàm, Phanrang, nên khi tàu chạy qua đó tôi đã xuống Phanrang. Tôi ở lại nhà bạn tôi khoảng 4 ngày. Và trong 4 ngày đó, Chúa lại nhắc nhở tôi, và bạn tôi khuyên tôi trở về. Khi tôi trở về, ba mẹ tôi đều khóc. Cả nhà tôi đều khóc vì đã tìm được tôi. Khi tôi bỏ nhà đi, Cha tôi đã đi tìm hết chỗ này đến chỗ khác. Ông đi ra biển ra sông, xem tôi có tự tử không. Ông lên ga xe lửa, để tìm nhưng không thấy. Cả nhà gia đình bà con đều đi tìm nhưng không ai gặp được. Cha tôi đã không thể làm được gì khác, ngoài việc trông ngóng tôi trở về. Lòng tôi cảm thấy được Chúa thương rất nhiều. Nếu tôi không dừng lại và tiếp tục đi thì cuộc đời tôi sẽ gặp rất nhiều sự khó khăn. Có thể lắm tôi không có được như ngày hôm nay. Và gia đình tôi cũng không yên ổn vì lúc nào cũng lo lắng và trông ngóng ngày tôi trở về. Từ ngày đó cho đến nay, mỗi lần tôi đọc câu chuyện này, tôi thầm nhớ đến cha tôi, tôi thương ông nhiều lắm, vì biết ông thương tôi thật nhiều.

Kết luận:

Thánh kinh chép rằng chúng ta đều phạm tội. Thống kê về việc nói dối, thì kết quả cho thấy rằng, hầu như ai cũng nói dối cả. Tất cả chúng ta đều phạm tội. Chúng ta mãi mê trong tội lỗi, tội lỗi đã làm cuộc đời chúng ta xa cách Đức Chúa Trời. Nhưng Chúa Giêxu đã đến, Ngài đã chết trên thập tự giá vì cớ tội của bạn và của chính tôi. Điều còn lại đó là chúng ta có quay về để nhận lấy tình yêu thương đó hay không. Chính đêm nay nếu bạn chấp nhận của lễ hy sinh của Chúa Giêxu trên thập tự giá bằng đức tin, thì bạn sẽ được tha thứ. Hãy ăn năn và trở về. Ăn năn mọi tội lỗi có nghĩa là gì? Ăn năn có nghĩa là xưng ra mọi tội lỗi của bạn và bởi đức tin bạn đến với Chúa Giêxu. Bạn hỏi Đức tin là gì? Đức tin là dâng lên cho Chúa cuộc đời bạn, tất cả những gì bạn có cho Chúa.

Tôi đã từng bỏ nhà đi, và tôi đã thật sự trở về, không chỉ trở về với Cha của tôi, nhưng tôi đã trở về với Thiên Chúa. Đêm hôm nay, Chúa đang gêu gọi bạn “con ơi hãy dừng lại. Hãy trở về cùng Cha.” Hãy trở về để hưởng sự bình an mà Chúa đang dành cho bạn, hãy trở về với người Cha đang từng ngày trông ngóng. Amen.

Kêu gọi:

Thiên Chúa đang chờ đón bạn trở về. Một cô gái trẻ con của một góa phụ kia, cô đã bỏ nhà đi với người yêu. Sau ba năm, cuộc đời trôi nổi, bị người yêu lường gạt, cô tỉnh ngộ trở về. Cô đi về và bước vào bằng cửa phía sau nhà. Cô tưởng rằng cửa này đã đóng. Nhưng khi cô bước vào thì cánh cửa đã mở sẵn và cô bước vào thấy người mẹ già đang đọc kinh thánh. Cô nói với mẹ, con không ngờ cánh cửa này mở và mẹ sẽ ngồi đây. Người mẹ bảo con, hãy vào đi con, cánh cửa đó đã luôn luôn mở từ cái đêm con bỏ nhà ra đi. Thiên Chúa đang chờ đón bạn Ngài đang chờ bạn để tha thứ. Thánh Kinh chép rằng, “Đức CHúa Trời là Đấng nhơn từ, Ngài giàu lòng thương xót, và Ngài sẽ tha thứ cho những ai trở về với Ngài. Chúa đang chờ đời, Ngài đang dang tay chờ đợi bạn trở về. Hãy trở về ngay hôm nay. Amen.

0 Comments: